Chỉ một cái chớp mắt, Lâm Bách Xuyên đã xông vào khu vực trung tâm của truyền thừa không gian. Tinh thần ý niệm tản ra, lướt qua từng vì tinh thần đang tỏa sáng chói lọi xung quanh.
Hoàn toàn không thể nhìn thấu, nhưng Lâm Bách Xuyên cũng chẳng vì thế mà nản lòng.
Hắn đưa mắt nhìn về hướng Đông Nam, nơi đó vừa có một đạo thân ảnh lướt qua. Là Tiết Ngưng Sương, thân hóa thành trường hồng, lao thẳng về phía một vì tinh thần chói mắt.
“Quả nhiên, ả đàn bà này có thủ đoạn đặc biệt để nhận biết thứ mình cần.”




